Hạnh phúc đến từ những điều giản đơn
Kể các bác nghe chuyện thằng con em.
Không hiểu sao thằng con em sinh vào giờ gì mà dính mẹ như sam, đi đâu, làm gì nó cũng dính, lúc nào mồm cũng mẹ, mẹ, mẹ. Ăn cũng mẹ, đị ị cũng mẹ, tắm cũng mẹ, ai làm cho ngoài mẹ cũng không chịu. Em đi vệ sinh cũng phải để cửa cho nó trông thấy mặt, không thì nó đứng trước cửa gào cái mồm lên thì cũng hết hơi, nó mà khóc nhiều tối lại ho với mũi.
Nhờ ai bế nó cũng không nghe, bố động vào người là nó khóc đòi theo mẹ. Nhiều lúc em tress vì nó vô cùng. Ngủ cũng mẹ, dậy không thấy mẹ cũng khóc, chính vì thế từ lúc sinh nó ra em chẳng đi đâu được cả, bạn bè cũng ít tụ tập, ăn cỗ đâu cũng nhanh nhảu về không nó khóc, đi chợ hay siêu thị cũng ôm theo nó.
Hôm em tức quá em bảo nó: "Trời ơi cái đuôi, cái đuôi sao tui lại có cái đuôi thế này"
Không hiểu ai dạy nó, mà nó lại đáp thế này đây ạ: " Con là một cái đuôi rất đáng yêu" hai tay nó cho lên 2 cái má, iu không chịu được. Đang tức mà em cũng phải phì cười, em thấy hạnh phúc và iu nó thế không biết, bao nhiêu cái bực tức tan biến.
Đúng là cái đuôi của em rất là đáng yêu - Trừ những lúc làm em tress ra thì nó là đáng iu vô đối.

Nhận xét
Đăng nhận xét